5/10/14

Sức Mạnh Chuỗi Mân Côi 02

Filled under:




Và kết quả là Cô bé đã được khỏi bệnh. Chính vào dịp đó mà Mẹ Thiên Chúa muốn mọi người biết rằng Mẹ rất thích khi có ai đó đến khẩn cầu Mẹ, cũng như gọi Mẹ bằng danh hiệu vốn rất cao quý và thân thương với Mẹ là “Nữ Vương Mân Côi.” Cứ mỗi lần Mẹ hiện ra tại Fatima, Mẹ nói: “Hãy năng lần hạt Mân Côi!” Chúng ta gọi việc Đức Mẹ hiện ra tại Bồ Đào Nha là “Đức Mẹ Fatima” nhưng đó không phải là danh hiệu mà Mẹ tự muốn cho chính mình. Mẹ nói: “Ta Là Nữ Vương Mân Côi.” Sức mạnh của chuỗi Mân Côi được nhìn thấy rõ trong từng ngôn từ của Đức Mẹ khi Mẹ hiện ra tại Fatima vào ngày 13 tháng 5 năm 1917: “Các con hãy năng lần hạt Mân Côi để tôn vinh Ta và để nhận được nền hòa bình và sự chấm dứt chiến tranh trên khắp thế giới.” Vào ngày 13 tháng 7 khi hiện ra Mẹ lại nói: “Các con hãy năng lần hạt Mân Côi để tôn vinh Ta và để nhận được nền hòa bình và sự chấm dứt chiến tranh trên khắp thế giới,” bởi vì chỉ có Mẹ mới có thể xin ơn đó được. Thế điều đó nói lên điều gì?

Thưa, điều đó nói lên rằng khi chúng ta lần hạt và cầu nguyện Kinh Mân Côi một cách đúng đắn, thì Mẹ sẽ giúp làm trung gian cho chúng ta trong việc chấm dứt chiến tranh để đem lại nền hòa bình cho cả thế giới. Biến cố Mẹ hiện ra tại Fatima được bắt đầu và kết thúc bằng chính Phép Thánh Thể. Thông điệp của Mẹ Maria được mở đầu và kết thúc cũng bằng Phép Thánh Thể. Phép Thánh Thể, hay Sự Hy Tế trong Thánh Lễ, mang đến cho chúng ta Một Sự Hiện Diện thật sự về Mình, Máu, Linh Hồn và Bản Tính Thiêng Liêng của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc chúng ta! Điều đó có nghĩa rằng khi chúng ta tham dự Thánh Lễ, Chúa Giêsu, trước đó và bây giờ vẫn thế, vẫn tự hiến dâng chính Mình Ngài lên Đồi Calvê vào Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Khi chúng ta có mặt trong Thánh Lễ, chúng ta được hiện diện với Ngài qua việc Ngài tự hiến dâng chính Mình Ngài trên cây Thập Tự Giá như thể là chúng ta đang đứng với Mẹ Maria và Thánh Gioan Tông Đồ xưa kia vậy ngay dưới chân thập giá.

Một năm trước khi Đức Mẹ hiện ra với ba trẻ nhỏ tại Fatima, tay cầm tràng hạt Mân Côi và kêu gọi hãy năng lần hạt Mân Côi cho đúng cách, thì Thiên Thần cũng đã hiện ra trong Phép Thánh Thể. Thiên Thần để Chén và Mình Thánh lơ lửng trên không, rồi qùy xuống tôn kính, với đầu ngẫng cao về phía trời, trước Thiên Chúa trong Phép Thánh Thể. Và ba trẻ nhỏ cũng làm tương tự. Điều đó nói lên Mình và Máu Chúa Kitô là có thật, và Đức Mẹ đã hiện ra để chỉ cho ba trẻ nhỏ cách thức lần hạt Mân Côi.

Tôi cũng đã có dịp giảng tỉnh tâm và suy niệm về 20 mầu nhiệm của việc lần hạt Mân Côi ở nhiều nơi khác nhau trên khắp cả nước nhân Năm Mân Côi này. Thật là một niềm vui khi được giảng về những Mầu Nhiệm của Sự Sáng, để qua đó chúng ta cùng suy gẫm về việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa bên bờ sông Jordan, về tiệc cưới tại Cana, về việc công bố Nước Trời, về việc kêu gọi sự hoán cải, về việc Chúa Giêsu biến hình, và cuối cùng về việc Chúa Giêsu Ngự Trong Phép Thánh Thể. Những gia đình nào cầu nguyện và lần hạt Mân Côi cùng nhau, để rồi cùng nhau suy niệm về ý nghĩa của từng mầu nhiệm một, sẽ không thể nào mà không nhận được sức mạnh mà Thiên Chúa trao ban, qua sự chuyển cầu của Đức Mẹ. Quả thật việc cầu kinh Mân Côi mang lại một sức mạnh để có thể hoán cãi cả thế giới và cứu rỗi các tâm hồn!

Linh Mục Robert J. Fox là người sáng lập và cũng là giám đốc của Gia Đình Fatima Tông Đồ Quốc Tế (Fatima Family Apostolate International). Ngài cũng là Chủ Biên Tập của tạp chí Thông Điệp của Trái Tim Vô Nhiễm (Immaculate Heart Messenger), và tác giả của hơn 50 cuốn sách viết về Đức Mẹ. Ngài hằng ngày vẫn dâng Thánh Lễ tại Đền Thờ Thánh Thể do Mẹ Angelica thành lập tại thành phố Hanceville, thuộc tiểu bang Alabama.

(Hết)
.                                                                                 Sưu tầm

Posted By quoc nguyen23:16

Sức Mạnh Chuỗi Mân Côi_1

Filled under:


Bạn có thấy được tại sao Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị liên tục nói đi nói lại rằng: “Chuỗi Mân Côi chính là lời nguyện cầu thích nhất của Ngài” không? Chuỗi Mân Côi giúp chúng ta chuẩn bị cho Thánh Lễ. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị trong Tông Thư về Chuỗi Mân Côi, đã công bố năm 2002 và 2003 là Năm Mân Côi, để trình bày về Chuỗi Mân Côi, khi suy gẫm về các mầu nhiệm Mân Côi, như là sự chuẩn bị để cử hành và tham dự vào Hy Tế của Chúa Giêsu trong Thánh Lễ một cách hiệu quả hơn. Chuỗi Mân Côi giúp chúng ta chuẩn bị cho việc cử hành Phép Thánh Thể. Chuỗi Mân Côi nhắc nhở lại những mầu nhiệm Thánh mà chúng ta cử hành trong Thánh Lễ. Những gì mà chúng ta suy gẩm trong những Mầu Nhiệm của Chuỗi Mân Côi, sẽ được bí tích hóa để hiện diện trong các mầu nhiệm của việc cử hành phụng vụ Thánh. Chính ở nơi đó, chúng ta cùng hiện diện với Ngài vì lẽ Chúa Giêsu Kitô thật sự hiện diện trong tất cả mầu nhiệm Thánh và quyền năng của Ngài. Ngài hiện diện để vinh quang Đức Chúa Cha và để cứu chuộc chúng ta. Ngài hiện diện trong sự kết hiệp với Chúa Thánh Linh. Sức mạnh về những Mầu Nhiệm mà Chúa Kitô đã từng sống trên trái đất trong hơn 2000 năm lịch sử qua, vẫn còn mạnh mẽ và hiện diện mãi cho đến ngày nay thông qua Thánh Lễ và các Phép Bí Tích.
Cái hiện thực, hay nói khác đi, cái hiện thực sống động mà Chúa Giêsu đã từng sống qua, hay việc Chúa Giêsu Kitô chính là ai, tất cả đều được hiện hữu với chúng ta mãi cho đến ngày nay. Những gì mà chúng ta suy niệm trong các Mầu Nhiệm về Chuỗi Mân Côi cũng được hiện diện trong việc cử hành Phụng Vụ Thánh mà chúng ta cùng nhau cử hành vào mỗi ngày Chủ Nhật, theo từng năm phụng vụ của Giáo Hội. Đó là lý do tại sao mà Giáo Hội luôn nói về Thánh Lễ và các Phép Bí Tích như là việc cử hành về các Mầu Nhiệm Thánh của Chúa Giêsu Kitô. Và khi chúng ta suy gẫm về 20 Mầu Nhiệm của Chuỗi Mân Côi, thì chúng ta sẽ được chuẩn bị một cách kỹ càng hơn về những hiện thực thánh thiên, vốn sẽ được ban phát trong cuộc sống riêng của chúng ta theo từng cách riêng biệt, khi chúng ta trở nên một với Chúa Giêsu Kitô. Chính vì lý do đó mà Chuỗi Mân Côi có một sức mạnh. Những Mầu Nhiệm của Chúa Kitô trở thành những mầu nhiệm của chúng ta.
Bạn có thấy được tại sao Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị liên tục nói đi nói lại rằng: “Chuỗi Mân Côi chính là lời nguyện cầu thích nhất của Ngài” không? Sự Hy Tế trong Thánh Lễ chính là lời cầu nguyện mạnh mẽ và thích nhất của Gia Đình Giáo Xứ - tức gia đình của Giáo Hội. Chuỗi Mân Côi phải là lời cầu nguyện ưa thích nhất của mỗi gia đình chúng ta - những thân thể mầu nhiệm, những giáo hội nho nhỏ, và những gia đình thu nhỏ. Chúng ta có thể lãnh nhận được tất cả những hồng ân mà chúng ta cầu xin nếu chúng ta biết lần Chuỗi Mân Côi một cách đúng đắn. Điều đó không có nghĩa là cầu xin gì, thì sẽ được nấy, vì như thế là chúng ta đã quá cường điệu hóa về sức mạnh của việc lần hạt Mân Côi. Nhưng chúng ta sẽ lãnh nhận được bất kỳ những gì mà chúng ta cần. Thường những gì mà chúng ta cần cho chính bản thân của chúng ta, thì chẳng mang lại phần rỗi gì cho các linh hồn của chúng ta, cũng như chẳng làm vinh danh gì cả cho chính Thiên Chúa. Thiên Chúa biết những gì là tốt đẹp nhất cho chúng ta. Thiên Chúa biết những gì sẽ làm vinh danh Ngài và mang lại ơn cứu rỗi cho chúng ta. Linh hồn của Chuỗi Mân Côi - khi suy gẫm về các Mầu Nhiệm Thánh - có một sức mạnh. Nếu chúng ta chỉ thuần túy đọc các kinh như: Kinh Kính Mừng, Kinh Lạy Cha và Kinh Sáng Danh - mà không suy gẫm gì cả về những mầu nhiệm của Chúa Kitô, thì như Đức Cố Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục đã từng nói trong Marialis Cultus thì: lời cầu nguyện đó của chúng ta cũng chẳng khác nào một cái xác chết không hồn.
Hai đền thờ trên thế giới chuyên cổ võ về việc lần hạt Mân Côi. Đức Mẹ Mân Côi đã dùng hai đền thờ này trên khắp cả thế giới như là những địa điểm quan trọng và có ý nghĩa nhất để truyền bá thông điệp về việc lần hạt Mân Côi trên khắp thế giới. Đó là Đền Thờ tại Fatima, và trước đó chính là tại Đền Thờ Đức Mẹ Mân Côi tại thành phố Pompeii ở Ý Quốc, đây cũng là nơi mà Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị đến để kết thúc Năm Mân Côi vào ngày 7 tháng 10 năm 2003, nhân Ngày Lễ Đức Mẹ Mân Côi.
Tôi được hân hạnh dâng Thánh Lễ và hướng dẫn việc lần hạt Mân Côi tại thành phố Pompeii nhân Đại Năm Thánh 2000. Đền Thờ Đức Mẹ Mân Côi tại thành phố Pompeii được thành lập bởi Chân Phước Bartolo Longo, vị Chân Phước được sinh ra vào ngày 10 tháng 2 năm 1841 tại thành phố Litiano. Cũng nên biết rằng, có hai thành phố Pompeii tại Ý Quốc, được gọi là: thành phố Pompeii cũ và thành phố Pompeii mới. Thành phố Pompeii cũ là một thành phố tội lỗi thuộc phía Nam của nước Ý, gần với thành phố Naples, và nó đã bị hủy diệt vào năm 79 sau Công Nguyên bởi sự phun lửa từ ngọn núi Vesuvius. Câu chuyện về Đức Mẹ Mân Côi tại thành phố Pompeii chính là tại thành phố Pompeii mới - nơi đó có một trong những Đền Thờ nổi tiếng nhất của Kitô Giáo, được gắn kết với xuất xứ và sự phát triển về đời sống của vị sáng lập ra các Đền Thờ này là vị Chân Phước Bartolo Longo. Thành phố Pompeii mới này ra đời do vị Chân Phước đó, thể theo lời khích lệ của Chúa Thánh Thần để lập ra một thành phố thánh thiên.
Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị trong lá thư của Ngài đã đề cập đến Chân Phước Longo, vì vị Chân Phước này chính là Người đã đáp lại lời kêu gọi của Chúa Thánh Thần để dựng ra một đền thờ tại thành phố Pompeii, “một đền thờ có sức quyến rũ cả thế giới mãi cho đến ngày hôm nay.” Chính tại thành phố Pompeii mới này, mà Đức Mẹ được biết đến với danh hiệu là Nữ Vương Mân Côi, và nhiều năm sau đó, tại Fatima vào năm 1917, Mẹ được gọi bằng danh hiệu “Đức Mẹ Mân Côi.” Chính tại Đền Thờ Fatima vào Năm Thánh 1950, Đức Cố Giáo Hoàng Piô XII phong danh hiệu cho Mẹ là Nữ Vương Thế Giới. Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị phần lớn hướng về thành phố Pompeii mới này trong suốt Năm Mân Côi. Sự thánh thiện của thành phố Pompeii mới này, như là một phần Di Sản của Đức Thánh Cha, mà Ngài dùng để nói về sự hoán cãi và lời cầu nguyện. Có một sự ngạc nhiên lý thú nho nhỏ có liên quan đến Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị, người vẫn thường hay nói về nhu cầu của việc rao giảng Phúc Âm mới - và với khẩu hiệu “Totus Tuus” (Tất Cả Thuộc về Mẹ), đã đến viếng thăm Đền Thờ Nữ Vương Mân Côi Rất Thánh tại thành phố Pompeii mới này và dành một sự công nhận một cách đặc biệt về thành phố này trong Đại Năm Thánh 2000. Và cũng chẳng có gì ngạc nhiên rằng sau đó Ngài đã trở lại thành phố này trong Ngày Lễ Đức Mẹ Mân Côi vào chính Năm Mân Côi. Cũng giống như Fatima, là nơi mà từ đó thế giới được kêu gọi hãy năng lần hạt Mân Côi, và để nhận biết được sức mạnh của việc lần hạt Mân Côi. Một phép lạ đã xảy ra cho cô bé Fortuna Agrellu, người trong vòng 13 tháng qua, đã phải chịu đựng chứng vọp bẻ một cách đau đớn và tra tấn.
Hầu hết các bác sĩ danh tiếng nhất thời đó đều phải bó tay. Vào ngày 16 tháng 2 năm 1884, Cô bé bị đau đớn này và dòng họ của Cô bắt đầu cầu nguyện và lần hạt Mân Côi theo một cách đặc biệt và sốt sắng. Vào ngày 3 tháng 3 năm 1884, Đức Mẹ đã hiện ra với Cô bé, ngồi trên ngai cao, được vây quanh bởi các hình tượng lóng lánh, ngồi trong lòng Mẹ là Chúa Hài Đồng, và trong tay Mẹ có cầm một tràng hạt Mân Côi. Đức Trinh Nữ và Hài Nhi trong trang phục áo dệt vàng, chung quanh là Thánh Đa Minh và Thánh Nữ Catherine thành Sienna. Mẹ nói: “Hãy đọc 3 tràng Chuỗi Mân Côi và lời cầu nguyện của con sẽ được Thiên Chúa chấp nhận.” Cô bé và gia đình của cô thực hiện ngay lời dặn đó. Rồi sau đó, Đức Mẹ lại hiện ra và nói với Cô bé rằng: Bất kỳ ai muốn lãnh nhận được ân huệ từ Ta, nên đọc 3 tràng Chuỗi Chuỗi Mân Côi để xin ơn và 3 tràng Chuỗi Mân Côi để tạ ơn. Con đã kêu khẩn Ta qua nhiều danh hiệu và sẽ luôn nhận được ân huệ từ Ta. Và giờ đây, bằng việc con gọi Ta là “Nữ Vương của Kinh Mân Côi” điều đó làm hài lòng Ta, do đó Ta không còn phải chối từ lời cầu xin của con nữa, vì danh hiệu này là danh hiệu cao quý và gần gũi nhất đối với Ta.
                                                                               
                                                                                        Sưu tầm

Posted By quoc nguyen23:10

THÁNG MÂN CÔI

Filled under:

LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI: CÙNG MẸ XIN VÂNG
Lời Chúa: Cv. 1, 12-14; Gl. 4, 4-7; Lc. 1, 26-38
Nguồn: Anmai, CSsR
Trong số các lễ nhớ Đức Maria, ngoài lễ Đức Mẹ Lộ Đức và lễ Đức Bà Camêlô, còn có lễ Đức Mẹ Mân Côi, do Đức Giáo Hoàng Gregorio XIII thành lập năm 1573. Nhưng để biết nguồn gốc của lễ này trước hết phải tìm hiểu lịch sử Kinh Mân Côi ”Rosario”. Từ Rosario phát xuất từ chữ Latinh ”Rosarium” có nghĩa là vườn hồng, khóm hồng, tràng hoa hồng, hoặc chuỗi hoa hồng, và cũng còn gọi là Kinh Mân Côi.

Sở dĩ gọi là ”chuỗi hoa hồng” hay ”tràng hoa hồng” là vì nó bao gồm nhiều hạt. Mỗi một hạt là một kinh Kính Mừng. Khi đọc nó giống như một đóa hồng tín hữu dâng kính Mẹ Thiên Chúa. Rồi nó cũng được gọi là Kinh Mân Côi, vì Mân là tên của một loại ngọc, Côi là một thứ ngọc tốt, ngọc quí lạ. Kinh Mân Côi là “Kinh Ngọc”, là ”chuỗi ngọc Mân và ngọc quí lạ”. Mỗi một kinh Kính Mừng dâng lên Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Đấng đầy ơn phước, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội, là ngọc Mân, ngọc đẹp quí lạ tín hữu dâng lên Đức Trinh Nữ Maria.

Lễ Đức Mẹ Mân Côi trước kia người ta ít lưu tâm đến, nhưng từ khi Đức Mẹ ban ơn lạ lùng cho Đạo Binh Thánh Giá chiến thắng quân Thổ Nhĩ Kỳ ở Lépante vào năm 1571, Đức Thánh Cha Piô V đã cho phổ biến lễ này một cách rộng rãi trong Hội Thánh toàn cầu. Đức Thánh Cha Lêô XIII đã giải thích tầm quan trọng của lễ Mân Côi trong rất nhiều thông điệp Ngài ban bố. Đến nay, người Kitô hữu trên toàn thế giới đã mừng lễ này cách rất sốt sắng và tôn kính đặc biệt đối với lễ Mân Côi.

Mẹ Maria với hai tiếng xin vâng đã góp tay vào công cuộc cứu chuộc của Chúa Giêsu và hiến thân trọn vẹn cho Thiên Chúa.Thánh lễ Mân Côi cũng nối kết những biến cố lớn trong cuộc đời Chúa Giêsu : “Nhập Thể, Khổ Nạn và Phục Sinh".

Thư gửi giáo đoàn Galát, Thánh Phaolô gợi lại niềm tin vào Đấng Cứu Độ trần gian như chúng ta nghe : "Nhưng khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà, và sống dưới Lề Luật, để chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử. Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: "Áp-ba, Cha ơi! " Vậy anh em không còn phải là nô lệ nữa, nhưng là con, mà đã là con thì cũng là người thừa kế, nhờ Thiên Chúa". Thánh Phaolô khẳng định lại ơn cứu độ đến tự nơi Chúa Giêsu để rồi những ai tin vào Ngài thì không còn sống nô lệ cho tội lỗi nữa mà là được cứu thoát. 

Đấng Cứu Độ trần gian mà Thánh Phaolô nhắc đó cũng đã được các ngôn sứ, người này người kia trong Cựu Ước nói đến. Đặc biệt, ngôn sứ Gioan Tẩy Giả cũng đã loan báo nhưng rồi mấy ai đón nhận. Không ai đón nhận bởi vì họ không tin Đấng Cứu Độ trần gian đến trần gian qua người phụ nữ nhỏ bé. Họ nghĩ rằng Đấng Cứu Độ trần gian đó đến trong uy quyền, đến trong vinh quang và sẽ làm cho dân tộc của họ được vinh quang nhưng Chúa đến khác với suy nghĩ của họ.

Trong niềm tin sâu thẳm của lòng mình, Mẹ Maria đã đón nhận Đấng Cứu độ trần gian. Trang Tin Mừng quá quen thuộc chúng ta nghe thánh Luca thuật lại lời xin vâng đón nhận Đấng Cứu Độ trần gian vào trong đời mình. Mẹ tin và hoàn toàn bỏ ngõ đời mình cho Thánh ý của Chúa.

Ngày hôm nay, lời xin vâng được mở ra, được bỏ ngõ với biết bao nhiêu biến cố bi thương trong đời của Mẹ. Phải nói rằng quá sức chịu đựng của một cô gái như Mẹ. Không còn gì nhục nhã cho bằng khi phải đón nhận, khi phải đồng hành, khi cùng với con chịu đau khổ trên hành trình thương khó và bi thương nhất là cái chết trên thập giá. 

Nhưng, niềm tin ấy của không dừng trên đỉnh đồi Canvê mà còn tiếp tục sau khi chôn con yêu của mình. Sách Công Vụ Tông Đồ cũng vừa kệ lại niềm tin của Mẹ khi các tông đồ bấn loạn, người đi về nhà, kẻ chán nản vì Thầy của mình đã chết. Không chỉ đơn thuần là Thầy mà là người mà cả cuộc đời mình tín thác, mình trao phó, thậm chí bỏ cả vợ cả con, cả gia đình để theo mà nay đã chết nên chẳng còn gì để mất cả. Các môn đệ tán loạn nhưng may mắn Mẹ đã giữ vững niềm tin ấy để quy tụ các môn đệ cùng quay trợ lại nơi các ông trú ngụ để cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau giữ vững niềm tin vào Đấng Cứu Độ trần gian.

Niềm tin đó chính Mẹ đã giữ, giữ từ ngày xin vâng lời sứ thần cho đến khi Chúa Giêsu ra đi.

Tràng chuỗi Mân Côi mà ngày nay đoàn con cùng suy niệm chính là cùng nhau suy niệm niềm tin của Mẹ vào cuộc đời của Đấng Cứu Thế.

Mừng Mẹ Mân Côi là mừng niềm tin của Mẹ vào cuộc đời của Đấng Cứu Thế.

Không phải mừng lễ Mẹ như là mừng một biến cố, ghi dấu một kỷ niêm nhưng lại một lần nữa ta cùng nhau chiêm ngưỡng niềm tin của Mẹ. Và, cũng không phải chỉ để chiêm ngưỡng nhưng là để cùng nhau sống niềm tin vào Đấng Cứu Độ trần gian như Mẹ đã sống.

Cách riêng, trong năm Đức Tin này, một lần nữa, cơ hội, dịp để chúng ta soi chiếu niềm tin của chúng ta vào Đấng Cứu Độ trần gian như thế nào ? Dĩ nhiên, niềm tin ấy cũng như cơn sóng xô của cuộc đời. Niềm tin ấy cũng có lúc mãnh liệt, cũng có lúc cảm thấy mệt nhoài với những đau khổ trong đời . Thế nhưng, nhìn đi nhìn lại, nhìn tới nhìn lui thì những đau khổ mà ta phải chịu đó cũng chẳng thấm vào đâu so với tất cả những nỗi đau của Mẹ Maria. Và, Mẹ Maria cũng đau chưa bằng chính Chúa Giêsu con của Mẹ phải chấp nhận đau khổ đến hiến mạng sống của mình để đem lại ơn cứu độ cho con người. Chúa Giêsu, trong tất cả nỗi đau của mình, Ngài đã vâng lời Chúa Cha cho đến nỗi bằng lòng chịu chết và chết trên cây thập giá.

Ngày mỗi ngày, khi lần chuỗi Mân Côi, chúng ta cùng đi với Mẹ Maria hành trình cuộc đời của Chúa Giêsu từ nhập thể, nhập thế và chết trên cây thánh giá. Nhìn như vậy, chiêm ngắm như vậy, suy niệm như vậy để cùng Mẹ dâng lên Chúa mọi đau thương thử thách của cuộc đời.

Dĩ nhiên với bản tính mỏng dòn non yếu và phận người tội lỗi, chúng ta khó có thể đi theo Chúa trên con đường thập giá. Nhưng, khi cùng đồng hành với Mẹ, có Mẹ trong cuộc đời, chúng ta sẽ cảm thấy thập giá đời của ta nó nhẹ nhàng và thanh thản hơn.

Hãy cùng với Mẹ Maria và thưa với Chúa hai tiếng xin vâng như Mẹ để tất cả mọi khổ đau của đời ta nên nhẹ nhàng. Hãy cùng xin vâng như Mẹ để niềm tin của chúng ta ngày mỗi ngày trao phó cuộc đời của chúng ta càng thêm mạnh đủ để chúng ta bắt chước như Mẹ mở toang cuộc đời của ta cho Chúa vào để Chúa hành động trong ta.

Posted By quoc nguyen21:30

9/9/14

Thứ ba tuần XXIII thường niên

Filled under:

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.(Lc 6,12-19)

Trong những ngày ấy, Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Sáng ngày, Người gọi các môn đệ và chọn mười hai vị mà Người gọi là Tông đồ: Ðó là Simon, mà Người đặt tên là Phêrô, và em ông là Anrê, Giacôbê và Gioan, Philipphê và Bartôlômêô, Matthêu và Tôma, Giacôbê con ông Al-phê và Simon cũng gọi là Nhiệt Thành, Giuđa con ông Giacôbê và Giuđa Is-ca-ri-ốt là kẻ phản bội.
Người đi xuống với các ông, và dừng lại trên một khoảng đất bằng phẳng, có nhóm đông môn đệ cùng đoàn lũ dân chúng đông đảo từ khắp xứ Giuđêa, Giêrusalem và miền duyên hải Tia và Xi-đôn đến nghe Người giảng và để được chữa lành mọi bệnh tật. Cả những người bị quỷ ô uế hành hạ cũng được chữa khỏi, và tất cả đám đông tìm cách chạm tới Người, vì tự nơi Người phát xuất một sức mạnh chữa lành mọi người.
Suy niệm:
Qua  đoạn Tin Mừng trên cho chúng ta thấy, để tuyển chọn và thu nhận các Tông đồ, Chúa Giêsu phải thức suốt đêm để cầu nguyện với Chúa Cha. Vì đây là công việc rất quan trọng, để các Tông đồ tiếp tục sứ mệnh của Chúa Giêsu, ra đi loan báo Tin Mừng và ban ơn cứu độ đến cho mọi người.
Vì sao, Chúa Giêsu phải thức suốt đêm để cầu nguyện. Vì Chúa Giêsu không hề cậy dựa vào bản thân mình, mà Ngài biết dựa vào Chúa Cha, phó thác vào Chúa Cha. Ở đây ta thấy các Tông đồ của Chúa Giêsu gồm đủ mọi thành phần, họ là những người nóng nảy, yếu đuối, hiền lành, là kẻ thu thuế, tội lỗi, . . Nhưng lại trở thành môn đệ của Chúa Giêsu, vì vậy chúng ta hiểu rằng ý định của Thiên Chúa và sự quan phòng của Ngài. Chỉ có Ngài mới biết rõ bản chất và lòng trung thành của các Tông đồ như thế nào. Để rồi, họ là những trụ cột, nền tảng của Giáo Hội.
Trong thời đại của chúng ta hiện nay, thời mà mọi người rất tất bật trong công việc để chạy theo danh vọng, quyền lực, của cải, vật chất,...những thứ thuộc về trần gian, chỉ biết cậy dự vào bản thân mà quên đi những phút giây đến với Chúa, những phút giây cầu nguyện dâng lên Ngài những ước nguyện mà chúng ta tin tưởng, phó thác, cậy trông nơi Ngài. 
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,chúng con ít khi dành những phút giây nhớ về cội nguồn, để cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng con. Xin cho con biết tin tưởng, phó thác,cậy trông vào Chúa, không cậy dựa vào bản thân và biết luôn luôn cầu nguyện trước những lời nói, việc làm, để luôn nhận ra được tình yêu Chúa thật  bao la , xin Chúa biến đổi lòng con, để con luôn tìm đến với lời Chúa và thực thi thánh ý Thiên Chúa trong mọi công việc. Amen

Posted By quoc nguyen21:24

7/9/14

Chúa Nhật tuần XXIII thường niên A

Filled under:

Tin mừng Chúa Giêsu theo Thánh Mát-Thêu ( Mt 18,15-20 )
"Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em. Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân. Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội Thánh. Nếu hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe, thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.
     Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em cầm buộc những điều gì, trên trời cũng cầm buộc như vậy ; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng tháo cởi như vậy.


SỬA LỖI ANH EM
ĐTGM. Ngô Quang Kiệt
Con người ai cũng có lầm lỗi. Vậy mà thái độ ứng xử trước lầm lỗi của người khác lại không giản đơn. Đối với lỗi lầm của người khác, ta thường có hai thái độ, hoặc quá khắc nghiệt loại trừ, hoặc quá thờ ơ lãnh đạm. Cả hai thái độ đó đều thiếu xây dựng. Quá khắc nghiệt loại trừ sẽ khiến ta can thiệp thô bạo vào đời tư, sẽ gây ra bất mãn, đổ vỡ. Quá thờ ơ lãnh đạm sẽ buông thả mặc cho sự xấu tràn lan, sẽ làm cho xã hội suy thoái.
Giáo Hội là một cộng đoàn những con người. Lầm lỗi là không thể tránh khỏi. Vì thế muốn cộng đoàn phát triển, việc sửa lỗi là cần thiết, nhất là đối với những lầm lỗi công khai ảnh hưởng đến đời sống cộng đoàn.
Tuy nhiên sửa lỗi là việc khó. Không khéo thì lợi bất cập hại. Lời Chúa hôm nay đưa ra những hướng dẫn cần thiết giúp việc sửa lỗi có kết quả.
Muốn sửa lỗi phải quan tâm. Chúa nói: Khi anh em ngươi sai lỗi. Vâng, người sai lỗi đó không phải ai xa lạ. Đó là anh em tôi, là người nhà của tôi, là một thành phần của đời tôi. Nếu lầm lỗi giống như một cơn bệnh, làm sao tôi không lo lắng chạy chữa cho người thân, nhất là cho chính bản thân khi bị mắc bệnh? Nếu lầm lỗi giống như mất mát người thân, làm sao tôi không đau xót lên đường đi tìm ngay tức khắc?
Muốn sửa lỗi cần can đảm. Càng ngày người ta càng muốn tránh đụng chạm, mích lòng. Dại gì nói những chuyện không vui để mua thù chuốc oán vào thân. Vì thế, để sửa lỗi, cần phải can đảm. Can đảm đến với người lầm lỗi. Can đảm nói sự thật về lỗi lầm của họ. Can đảm chấp nhận những rủi ro do việc sửa lỗi đưa đến như sự giận ghét, sự công kích, chấp nhận bị phê bình ngược lại.
Muốn sửa lỗi phải trân trọng. Trân trọng vì người lầm lỗi đó là người anh em tôi, là đáng quí trọng đối với tôi. Trân trọng vì người anh em tuy có lầm lỗi, vẫn có khả năng sửa đổi. Sửa lỗi là tin vào thiện chí, vào mầm mống tốt đẹp Chúa gieo vào lương tâm mỗi người. Sự khinh miệt, lên mặt kẻ cả sẽ chỉ chuốc lấy thất bại.
Muốn sửa lỗi phải rất tế nhị. Tâm hồn người lầm lỗi rất mong manh. Vừa đầy tự ái vừa đầy mặc cảm. Một lời nói không khéo sẽ dẫn đến đổ vỡ. Một thái độ vô tình sẽ càng khơi thêm hố ngăn cách. Vì thế Chúa dạy tôi phải rất tế nhị khi sửa lỗi. Thoạt tiên chỉ gặp riêng một mình. Gặp riêng là một thái độ tế nhị. Sự tế nhị tạo nên cảm giác an toàn, kính trọng và yêu thương. Sự tế nhị tạo ra một bầu khí tín nhiệm thuận lợi cho việc cởi mở tâm tình, khai thông bế tắc. Sự tế nhị sẽ trở thành chiếc cầu đưa người lầm lỗi trở về cộng đoàn.
Sau cùng, muốn sửa lỗi phải kiên trì. Việc sửa lỗi không giản đơn. Không phải làm một lần là thành công ngay. Vì thế phải rất kiên trì và có nhiều phương án. Kiên trì để vẫn tiếp tục dù đã một lần thất bại. Có nhiều phương án để cương quyết đi đến thành công. Hôm nay Chúa đưa ra cho ta ba phương án để chinh phục người anh em: Gặp riêng, gặp có người làm chứng và sau cùng mới đưa ra cộng đoàn.
Như thế, việc sửa lỗi hoàn toàn là một việc làm được thúc đẩy do tình yêu. Chính bầu khí tin yêu đó sẽ khiến cộng đoàn phát triển. Ai cũng mong được sống trong một cộng đoàn yêu thương như thế. Vì khi lầm lỡ ta biết mình không bị loại trừ nhưng sẽ được quan tâm giúp đỡ, một sự giúp đỡ chân thành, tế nhị và đầy yêu thương.
Lạy Chúa, xin ban cho con tâm hồn bác ái đầy tế nhị của Chúa.
                                       ( trích nguồn tinmung.net)

Posted By quoc nguyen14:02

4/9/14

Thứ năm tuần XXII thường niên

Filled under:

Tin mừng Chúa Giêsu theo Thánh Luca: ( Lc 5, 1-11)

Một hôm, đám đông chen lấn nhau đến sát bên Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, mà Người thì đang đứng bên bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Ðức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông. Giảng xong, Người bảo ông Simon: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” Ông Simon đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm. Thấy vậy, ông Simon Phêrô sấp mặt dưới chân Ðức Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!” Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simon và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simon, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Ðức Giêsu bảo ông Simon: “Ðừng sợ, từ nay anh sẽ bắt người như bắt cá.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.
 Suy niệm:
 Đoạn Tin mừng trên tiếp nối đoạn Tin mừng hôm qua, cũng là việc Chúa Giêsu đi rao giảng Tin mừng và làm phép lạ, khiến cho ông simon phải giật mình, kinh ngạc trước mẻ cá vĩ đại vừa bắt được. Ông Simon đã nhìn nhận giới hạn nhỏ bé của mình mà sấp mặt dưới chân Đức Giêsu mà nói " xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi " Đó là quyền năng của Thiên chúa được bày tỏ không phải để đẩy con người vào trong giới hạn nhỏ bé của mình và trái lại quyền năng ấy mở rộng tầm nhìn của con người,đưa con người vượt lên trên tầm cao mới. Vốn là khát vọng thâm sâu của mình nên Chúa Giêsu đã nói " Đừng sợ, từ nay anh sẽ bắt người như bắt cá". ý Chúa muốn Simon cũng phải đi loan báo Tin mừng  cho tất cả mọi người và đạt được những thành công tốt đẹp.Vì thế từ đó chúng ta thấy được sự bao la vĩ đại của Thiên chúa, do đó chúng ta hãy sống và làm chứng cho mọi người rằng tình yêu Chúa thật bao la vĩ đại.

       Cầu nguyện: 
       Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết lắng nghe, biết đón nhận tình yêu thương của Chúa và ban cho con được tràn đầy niềm vui ơn cứu độ, để con chia sẻ niềm vui ấy cho mọi người chung quanh con. Luôn luôn đồng hành với chúng con trên con đường đem Tin mừng đến cho mọi người, cũng như Simon Phêrô " bắt người như bắt cá ". Amen

Posted By quoc nguyen21:35

Thứ tư tuần XXII thường niên

Filled under:


  Tin mừng chúa Giêsu theo Thánh Lu-ca (Lc 4,38-44)


Khi ấy, Đức Giêsu rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Lúc ấy, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. Ðức Giêsu cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt rời khỏi bà: tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.
Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng: “Ông là Con Thiên Chúa!” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Ðấng Kitô.
  Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Ðám đông tìm Người, đến tận nơi Người đang ở và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi. Nhưng Người nói với họ: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giuđê. 

    Suy niệm:
Qua đoạn Tin Mừng trên cho chúng ta thấy, Chúa Giêsu đi rao giãng Tin Mừng nước Thiên chúa và đã chửa lành mọi bệnh tật cho dân chúng. Không những chửa khỏi bệnh cho bà mẹ vợ ông Si-môn, mà còn chửa cho nhiều người đau yếu và quỷ ám. Đến nổi quỷ còn phải la lên rằng " ông là con Thiên chúa". Ở đây ta thấy rỏ tình thương của Chúa đối với mọi người rất là sâu đậm, biết quên mình để phục vụ cho mọi người, đem lại sự sống không những về mặt thể xác, nhưng còn sự sống về phần linh hồn. Mặc dù trong lúc "mặt trời lặn...", thời giờ lúc này đáng lẽ ra mọi người phải nghĩ ngơi sau ngày làm việc, nhưng Chúa Giêsu tỏ ra không chút gì gọi là phàn nàng, bực bội với những người bệnh, điều đó cho ta thấy rõ chính vì tình yêu thương mà Chúa đã hy sinh tất cả.
  Chúa đã được sai đi để loan báo Tin mừng đem lại niềm vui và ơn cứu độ đến cho mọi người. Không chỉ giới hạn ở một nơi nào đó, mà là tất cả mọi vùng trên mặt đất. 
 Thời nay mỗi người chúng ta cũng được mời gọi ra đi loan báo Tin mừng Chúa đến cho mọi người, nên ta phải biết hy sinh, chia sẻ những nỗi đau thương, mất mát của mọi người. Ở nơi nào có đói khác, chúng ta hãy chia sẻ cơm bánh cho họ, nơi nào cần sự bình an ta hãy trao ban tình yêu thương và nơi nào đó đang có người buồn sầu ta hãy đến ủi an. Mỗi người chúng ta phải là Tin mừng cho mọi người xung quanh, biết dấn thân phục vụ quên mình, không tính thiệt hơn.
   
    Cầu nguyện:
Lạy Chúa. Tình yêu luôn luôn đòi hỏi sự hy sinh, phải chấp nhận sự hy sinh, mất mác mới đem lại hạnh phúc cho người mình yêu. Tình yêu đó luôn được thể hiện suốt trong cuộc đời của Chúa. Chúa yêu thế gian mà không quản ngại gian nan vất vả, từ trẻ đến già, từ nghèo khổ đến thấp hèn... Chúa đều yêu thương và nâng đỡ. Xin cho chúng con biếc noi gương theo Chúa, " Xin hãy dạy con, tìm an ủi người, hơn được người ủi an. Tìm yêu mến người, hơn được người mến yêu". "Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem an hòa vào nơi tranh chấp...".
     Xin Chúa cho trần gian nơi con sống có nhiều người biết hy sinh, sống quản đại như Chúa, để làm tan biến đi những nỗi đau cho Nhân thế. Amen


Posted By quoc nguyen10:21

8/8/14

LỄ TẠ ƠN

Filled under:


                                Kỹ Niệm 10 năm Thụ Phong Linh Mục

                                     Cha Phê-rô Nguyễn Thái Học
 
                     " Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ
                Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương "
                                                                                             ( Tv 117,1 )

       Kính thưa cộng đoàn, nhận ra những ân huệ Chúa ban và cảm tạ Ngài, thì thật là chính đáng và sinh ơn cứu độ cho chúng ta. Ngày hôm nay chính là một dịp để cộng đoàn chúng ta qui tụ nhau nơi đây, hiệp thông trong Thánh Lễ này để cùng với Cha Phê-rô Nguyễn Thái Học một lần nữa dâng lời tạ ơn Thiên Chúa vì biết bao nhiêu ơn lành Người đã thương ban cho Giáo Hội, cho Giáo Phận và cách riêng cho Cha Phê-rô và quý Cha kỹ niệm 10 năm lãnh nhận hồng ân Linh Mục.
       Vì thế, chúng ta hãy cùng với Cha Phê-rô và quý Cha dâng Thánh Lễ này để tạ ơn Thiên Chúa, đồng thời mỗi người cũng cầu nguyện cách đặc biệt cho Cha Phê-rô luôn mãi được ở trong tình yêu vô tận của Thiên Chúa, và tiếp tục nhiệt thành loan báo tình yêu ấy cho mọi người như câu châm ngôn mà Cha đã chọn:  " Hãy ở lại trong tình thương của Thầy".
                           Đó là lời, dẩn vào Thánh Lễ.
 
 Hôm nay ngày 02-8-2014 Cha chánh Xứ Phê-rô Nguyễn Thái Học cùng cộng đoàn Giáo Xứ (GX ) Rạch Kiến thuộc Hạt Bến Cát, Giáo Phận Phú Cường, hiệp dâng Thánh Lễ tạ ơn Chúa mừng kỹ niệm 10 năm thụ phong Linh Mục của Cha Phê-rô.( 27 / 7 / 2004, 27 / 7 / 2014 ) Đến hiệp dâng Thánh Lễ có tất cả 15 Cha cùng đồng tế, đặc biệt cùng với Cha Phê-rô kỹ niệm 10 năm Linh Mục còn có quý Cha như: Cha Anton Phạm Văn Sáng , Đaminh Đỗ Bùi Quốc Thuấn , Giuse Nguyễn Phát Tài.
    Đúng 9 gio30 đoàn rước đã tiến vào nhà Thờ trong niềm hân hoan và trang nghiêm của hơn 300 giáo dân và quý Tu Sĩ  về hiệp dâng Thánh Lễ.
Đoàn rước tiến vào trong nhà Thờ
     
Bài đọc 1

Bài đọc 2

Bài giãng Lễ của Cha Giuse Nguyễn Phát Tài
 Trước Thánh Lễ Cha Phê-rô nói lên ý nghĩa của Lễ tạ ơn kỹ niệm10 năm lãnh nhận hồng ân Thiên Chúa .
Trong bài giãng lễ Cha Giuse nói lên cuộc đời dâng hiến của các Linh Mục, biết hy sinh hiến thân để phụng sự Chúa trong lòng Giáo Hội, như các Tông Đồ xưa sẵn sàng bước theo Chúa mà không chần chừ khi  nghe Chúa gọi.
Đại diện các giới Dâng Của Lễ



        Trước khi Cha Phê-rô ban phép lành cuối lễ, thay mặt Giáo Xứ Ông trưỡng ban Hội Đồng Giáo Xứ ( HĐGX ) có lời cảm ơn, tặng hoa chúc mừng Cha Phê-rô cùng Qúy Cha nhân dip kỹ niệm 10 năm thụ phong Linh Mục.


Các em thiếu nhi đại diện GX Tặng hoa cho  quý Cha cùng 10 năm Linh Mục


Đại diện HĐGX tặng quà

Đại diện Hội Legio

Giơi Hiền Mẫu tặng hoa và quà cho Cha Phê-rô
  Sau cùng Cha chánh xứ Phê-rô có lời cảm ơn đến Qúy Cha, Qúy tu sỹ, Qúy khách mời và cộng đoàn vì tình thương đã đến hiệp dâng Thánh Lễ tạ ơn chung vui với Cha và tâm tình về cuộc đời Linh Mục của mình trong 10 năm qua


lời cảm ơn của Cha Phê-rô

Qúy Cha chụp hình lưu niệm cùng với Cha Phê-rô
Sau Thánh Lễ, cộng đoàn và qúy khách đã ở lại chung vui bửa cơm với Cha xứ, Qúy Cha, Qúy tu sĩ tại khuông viên nhà Xứ.
                                                                                          ( bài & ảnh gcbequoc MVTT)  

Posted By quoc nguyen22:03

Hãy ở lại trong tình thương của Thầy

Filled under:

                                                        Đoàn rước tiến vào nhà Thờ
                                                                           Bài đọc 1
                                                                        Bài đọc 2
                                                Bài Tin Mừng & giãng Lễ của Cha Giuse
                                                         Đại diện các giới Dâng của Lễ
                                                                 Nghi thức truyền Phép






                             Đại diện HĐGX Tạ ơn Chúa và chúc mừng Cha Phê-rô & Qúy Cha

                                                  Đại diện GX tặng hoa cho Qúy Cha


                                                  Vị đại diện HĐGX tặng quà cho Cha Phê-rô
                                         Đại diện các hội đoàn tặng hoa& quà cho Cha Phê-rô


                                       Cha Phê-rô cảm tạ Chúa, cảm ơn quý Cha & cộng đoàn
                                             Qúy Cha chụp hình lưu niệm cùng với Cha Phê-rô
                                                   

Posted By quoc nguyen11:18

26/7/14

VỐN SỐNG Ở ĐỜI NÀY

Filled under:

Tại sao mà khóc?
Một câu chuyện có thật xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008, và đã được đưa lên BBC & CNN…


Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.

Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.
Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…
“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông sững sờ, nói:
“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”
Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.
Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói:“Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”
Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn tảng lờ trước hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:
“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”
Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”
Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.
Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.
Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:
“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”
Cô lái xe không nói gì cả, chiếc xe bus càng lúc càng phóng mau hơn.
Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.
Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn” (Tiger Taming Hill): "Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng".

Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo, và khóc.
Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!


Mọi người chết cả, chỉ một mình ông thoát chết. Tại sao ông khóc?
Đặc điểm nhận dạng của con người là sống liên đới. Sống là sống với, sống vì, sống cho. Không ai là một hòn đảo. Con người không còn là con người nữa khi đánh mất đi tình liên đới.
Và tiếng khóc là một nét chấm phá đặc trưng của con người. Mỗi tiếng khóc đều phát xuất từ đáy sâu tâm hồn con người, có khi là niềm vui, nhưng thường khi là để diễn tả một sự mất mát, nhất là khi sự mất mát đau đớn không thể nói nên lời.
Tiếng khóc của người đàn ông này là tiếng khóc trước sự mất mát tính người nơi con người.
Đó là tiếng khóc cho sự bất nhân của ba tên du côn đã tước đoạt nhân phẩm của cô lái xe chỉ để thỏa mãn những khoái lạc hạ đẳng;
Đó là tiếng khóc cho sự im lặng của những hành khách vì hèn nhát mà không dám đứng lên làm người (kiến nghĩa bất vi phi dũng giã). Những người đó trước thì run sợ im lặng làm lơ khi có người bị xúc phạm và cam chịu ngồi chờ cả tiếng đồng hồ, sau lại nhao nhao lên đòi hỏi và tống cổ một người ra khỏi xe chỉ vì một chút tiện lợi cho mình;
Đó là tiếng khóc cho những giọt nước mắt của cô lái xe, khóc cho một tâm hồn đã bị giết chết;
Và cuối cùng đó là tiếng ông khóc cho phận làm người của mình:Làm người là sống liên đới, ông đã sống liên đới. Nhưng nhìn chung quanh ông chỉ thấy toàn là những tâm hồn đã chết, những thi hài biết đi! Cuộc sống có còn là cuộc sống không nếu nó chỉ toàn là liên đới với người đã chết. Ông thấy như đó là cái chết của chính mình. Ông khóc cho mình, cho cái chết của mình.

Tiếng khóc của ông là tiếng vang vọng lại tiếng khóc của Chúa Giêsu: “Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem! Ngươi giết các ngôn sứ và ném đá những kẻ được sai đến cùng ngươi! Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu. Thì này, nhà các ngươi sẽ bị bỏ hoang mặc cho các ngươi” (Mt 23,37-38)


Thế giới hôm nay ngày càng hoang tàn! Phải chăng Chúa đã bỏ rơi công cuộc của Người?
Không đâu, Chúa chẳng bỏ rơi công cuộc của Chúa, nhưng chính chúng ta đã bỏ rơi công cuộc của Người!

“Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu. Thì này, nhà các ngươi sẽ bị bỏ hoang mặc cho các ngươi”                                                         
                                              ( sưu tầm )

Posted By quoc nguyen20:56